DUNG NHAN - Triển lãm cá nhân của họa sĩ Đoàn Đức Hùng

DUNG NHAN - Triển lãm cá nhân của họa sĩ Đoàn Đức Hùng
18 - 24/12/2025
Tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam


HỌA SĨ ĐOÀN ĐỨC HÙNG HẠNH PHÚC Ở MỖI NHÁT CỌ
Đặng Tiến

Thực ra Đoàn Đức Hùng không còn là “họa sĩ trẻ” nữa, nếu tính tuổi (sinh 1983), nhưng ở Hải Phòng, nhiều họa sĩ lớp trước quen gọi như vậy bởi lẽ, Hùng ‘dấn thân’ vào hội họa khi đã ở tuổi ngoài 30. Nói “dấn thân” bởi trước đó, dù rất yêu hội họa, nhưng vì mưu sinh, Hùng chưa có thời gian dành cho đam mê từ thuở thiếu thời. Như định mệnh, năm 2015, đi xem triển lãm mỹ thuật tại Hải Phòng- thành phố quê hương Hùng mới trở về sau nhiều năm bươn chải bằng nghề kiến trúc- gặp gỡ, nói chuyện với một số họa sĩ, ngọn lửa đam mê âm ỉ đã lâu trong lòng nay có dịp bùng lên. Để rồi không lâu sau đó, Hùng bỏ hẳn kiến trúc với công việc “kiếm cơm” để lao vào vẽ như một họa sĩ chuyên nghiệp.
Tôi là người chứng kiến từ khi Hùng bắt đầu chập chững, khởi động; chứng kiến sự đam mê, tâm huyết- đến nỗi ngồi bất cứ đâu, với bất cứ chất liệu gì có trong tay: bút chì, mực, màu bột, acrylic hay sơn dầu, sơn ta… trên giấy hoặc trên toan, trên miếng bìa đựng hàng hoặc trên miếng gỗ… Hùng đều hí hoáy vẽ; trao đổi, nói chuyện về nghề lúc nào cũng hào hứng… biết cả những bức tranh Hùng vẽ rồi dập xóa đến lúc hoàn thành, mà còn thấy bất ngờ khi Hùng cho xem vài trăm bức tranh đã được vẽ trong chục năm trở lại đây! Bất ngờ vì số lượng tác phẩm. Và cả bất ngờ khi thấy rất nhiều bức tranh chất lượng, giàu chất hội họa. Trong chục năm “dấn thân” ấy, Hùng đã kịp làm 1 triển lãm cá nhân và tham gia nhiều cuộc triển lám nhóm, triển lãm chung tại Hải Phòng, Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, Đà Lạt và nước ngoài. Phải nói thêm một điều, Hùng rất chịu xem, chịu nghe, chịu đọc và nghiên cứu. Giàu bản năng sáng tác, có gu thẩm mỹ, sự đam mê và chịu làm việc, những bức tranh của Hùng nhanh chóng được đồng nghiệp và người yêu hội họa yêu thích. Nhiều tranh của Hùng đã kịp có mặt trong nhiều bộ sưu tập trong nước và nước ngoài.
Tranh Hùng vẽ chủ yếu khổ vừa và nhỏ, phù hợp với lối vẽ giàu cảm xúc, phóng khoáng, dứt khoát với những nhát cọ to, no màu. “Nhìn những nhát bút thấy cả sự sung sướng, hạnh phúc của người vẽ”- Đó là lời nhận xét của vợ chồng họa sĩ Đặng Xuân Hòa khi về Hải Phòng, đến chơi và xem tranh của Hùng.
Không lên gân lên cốt về đề tài, Hùng vẽ bất cứ thứ gì thấy thích. Một lọ hoa cắm vội, cậu con trai nhỏ đang cắm cúi với đồ chơi, cô gái, ông già, bà mẹ bế con hoặc bạn bè, đồng nghiệp đang ngồi trò chuyện, uống trà; một góc phố, hay cả những đồ vật trong xưởng vẽ… đều có thể trở thành đối tượng để Hùng vẽ. Chính vì vậy, xem tranh Hùng thấy có gì đó gần gũi, thân thương như những sự việc, câu chuyện nhỏ bên ấm trà sáng hằng ngày. Họa sĩ Lê thiết Cương, lúc sinh thời, đã nói về tranh của Hùng: “Có thể coi đây là câu chuyện về cuộc sống của anh bằng hội họa”, “Trong nghệ thuật thì không có chuyện đề tài to hay nhỏ, kích thước lớn hay bé, sơn dầu hay sơn mài… đó chỉ là phương tiện. Phương tiện nào giúp mình làm ra được mình, tìm được mình, kể được câu chuyện của mình mới là cốt tử…chuyện nhỏ của mình, của cá nhân mình, chuyện riêng tư của mình nói được chuyện chung, nó chạm được đến chuyện của mọi người. Cho dù là chuyện của một người nhưng khái quát được chuyện của cõi người thì thành nghệ thuật”.
“Dung nhan”- tên của Triển lãm cá nhân lần thứ 2 của Đoàn Đức Hùng do TS Nguyễn Thị Tú Mai đặt khi xem toàn bộ tranh của Hùng bày lần này- không chỉ là chân dung của người thân, bạn bè… mà còn là chân dung cuộc sống của Hùng, chung quanh Hùng- sẽ diễn ra từ 18-24/12/2025 tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, chắc chắn sẽ mang lại nhiều cảm xúc thú vị với người xem!











Đoàn Đức Hùng
Cậu bé - Sơn dầu, 80x55cm, 2023



Đoàn Đức Hùng
Trong xưởng - Sơn dầu (190x120cm) 2023



Họa sĩ Đoàn Đức Hùng
Sinh năm 1983 tại Hải Phòng.
Hội viên Hội Mỹ thuật Hải Phòng.
Tham gia nhiều Triển lãm Mỹ thuật tại Hải Phòng, Hà Nội, Tp. Hồ Chí Minh.
Festival Nghệ thuật Mùa thu & Triển lãm Mỹ thuật giao lưu Hải Phòng - Ulsan tại Hàn Quốc 2019.
Triển lãm mỹ thuật An Dương, Hải Phòng 2022.
Triển lãm Mỹ thuật giao lưu Hải Phòng - Gwangju (Hàn Quốc) tại Hải Phòng 2022, 2023.
Triển lãm cá nhân "CHUYỆN MÌNH" tại Phòng tranh Ana Mandara, Tp. Đà Lạt 2023.
Tham gia Hanoi Art Connecting 6, năm 2023.
Triển lãm cá nhân "CHUYỆN MÌNH" từ 26/8 đến 26/10/2023 tại Phòng tranh Ana Mandara Villas Dalat Resort & Spa, số 2 Đường Lê Lai, Tp. Đà Lạt.
Giải Khuyến khích - Triển lãm Mỹ thuật Hải Phòng 2019
Giải Ba - Triển lãm Mỹ thuật Hải Phòng 2020.
Giải Ba - Triển lãm Mỹ thuật Hải Phòng 2021.
Giải Nhì, Triển lãm Mỹ thuật Hải Phòng 2023.

 

BẾN TRĂNG & BÓNG CHIỀU - ÁNH SÁNG CỦA SỰ CHỜ ĐỢI VÀ IM LẶNG

Quách Cường

Bến trăng, tranh sơn mài của họa sĩ Đặng Tiến

Giữa không gian tĩnh mịch của một buổi chiều vàng trên Bến trăng, nơi ánh sáng như tan loãng vào không gian và từng thớ gỗ, một con thuyền nhỏ nằm im bên cây cầu gỗ xiêu xiêu. Không bóng người, không cơn gió, không sóng nước… chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm như tiếng thở khẽ của thời gian. Đó là “Bóng chiều ở Bến trăng”, hai trong số những bức sơn mài giàu biểu cảm và tĩnh lặng nhất của họa sĩ Đặng Tiến, người luôn tìm thấy trong thiên nhiên vẻ đẹp của man mác tâm hồn, trong tĩnh lặng những dư âm nhân thế, và trong ánh sáng, một cõi an yên trú ẩn cho lòng người.
“Bến trăng” và “Bóng chiều” không tả thực một cảnh quan cụ thể, mà như một giấc mơ được hình thành từ ký ức.
Đó có thể là bến nước ở một làng quê, một bãi bồi vùng cửa biển nơi người họa sĩ sinh ra, cũng có thể là một bến mơ trong tâm tưởng - nơi những tia nắng hoàng hôn hay ánh sáng của trăng thấm qua lớp sơn vàng son, chạm vào những tầng sâu của cảm xúc con người.
Không có mặt trăng trong tranh, nhưng ánh trăng hiện hữu khắp nơi, không có mặt trời trong tác phẩm, nhưng ánh vàng đất lan tỏa tràn trề, trong cái im phắc của không gian, trong cái bóng mờ của con thuyền nhỏ… tất cả như ngập trong một thứ ánh sáng vàng siêu thực, vừa ấm áp vừa dịu dàng buồn .
Đó không phải ánh sáng của ban ngày lúc hoàng hôn, cũng chẳng phải của đêm khi trăng mọc, mà là ánh sáng của hoài niệm - nơi thời gian dường như tan chảy, nơi mọi chuyển động đều chậm lại, mềm đi, như thể chỉ còn một khoảnh khắc của sự tĩnh lặng tâm hồn.
Trong thế giới ấy, người xem không còn đứng ngoài tác phẩm. Họ lặng lẽ bước vào, như thể chính mình đang đi trên cây cầu gỗ ấy, chiếc cầu xiên chênh chao của cuộc đời, mỗi bước đi là một nhịp đập của tim, mỗi vết nứt của gỗ là một vết nứt của xa xăm ký ức. Và cuối cùng, ta dừng lại nơi con thuyền neo bến, nơi ánh trăng không rơi xuống, hoàng hôn chẳng chiếu vào mà dường như đang lặng lẽ đậu lại, để an ủi người chờ.
“Bến trăng và Bóng chiều” tiêu biểu cho ngôn ngữ hội họa của Đặng Tiến, cô đọng, giản lược, tinh tế và thấm đẫm nhân văn.
Mọi chi tiết được chắt lọc đến mức tối giản: không cây cỏ, không người, không ráng đỏ bầu trời…Nhưng chính trong sự ít ỏi ấy, lại có một thứ phong phú kỳ lạ, đó là phong phú của cảm giác, của khoảng trống mơ hồ, của ánh sáng lan toả trong tâm.
Ở Đặng Tiến, hội họa không chỉ là ghi chép, mà là một hành động chiêm nghiệm của chính bản thân. Ông vẽ không phải để kể chuyện, mà để lắng nghe sự tĩnh tại của thiên nhiên. Bức tranh vì thế trở thành một không gian nội tâm nghệ sĩ, nơi hình khối là cánh cửa mở ra thế giới của cảm xúc, nơi ánh sáng là ngôn ngữ, là hòa sắc của tâm hồn.
Cây cầu gỗ gập ghềnh nối liền bờ đất với mặt nước không chỉ là cấu trúc tạo hình - đó là ẩn dụ của hành trình sống. Còn con thuyền nhỏ nép mình bên dưới không chỉ là vật thể - đó là biểu tượng của thân phận con người, bé nhỏ, cô đơn, nhưng bền bỉ và vị tha. Tất cả cùng neo lại trong ánh sáng vàng trầm, như một khoảnh khắc con người được soi rọi bởi niềm tin và lòng nhân hậu.

Bóng chiều, tranh sơn mài của họa sĩ Đặng Tiến

Một trong những yếu tố tạo nên vẻ đẹp thẩm mỹ riêng biệt của “Bến trăng và Bóng chiều” là bảng màu sơn mài đương đại mà Đặng Tiến lựa chọn. Ông không dùng vàng son rực rỡ hay nâu then đậm bóng như trong sơn mài truyền thống, mà chọn những gam vàng đất, nâu nhạt, đỏ bầm và tro xám… những sắc độ đã được “già hóa” qua cảm xúc, khiến trong tranh, ánh sáng không rực lên mà lắng lại, trầm xuống an yên. Ánh vàng trong tranh không phải để chói sáng, mà để sưởi ấm. Nó là ánh vàng của thời gian, của hoàng hôn, của trăng ẩn trong mây… thứ ánh sáng mỏng manh nhưng bền lâu. Trên nền vàng ấy, cây cầu gỗ hiện lên bằng sắc nâu thô mộc, còn con thuyền ẩn hiện dưới cầu trong bóng tối… một cấu trúc thị giác vừa tương phản vừa hòa hợp.
Chính ở đây, Đặng Tiến thể hiện sự tinh tế của mình trong hoà sắc, ánh sáng không chỉ để nhìn, để xem, mà để cảm. Cảm được độ ấm, độ trầm, độ dịu dàng… như khi ta chạm tay vào một kỷ niệm cũ.
Bởi “Bến trăng và Bóng chiều” là nơi ánh sáng và ký ức gặp nhau, nơi mọi sắc độ đều gợi lên tiếng nói của thời gian và nỗi nhớ.
Nếu cây cầu gỗ là hành trình, thì con thuyền là điểm dừng của tâm hồn. Thuyền neo bên cầu không phải vì mệt, mà vì muốn ở lại…
…Hội họa của Đặng Tiến khi nhìn lâu, ta không còn thấy cảnh vật hiện hữu, mà như thấy chính mình - nhỏ bé, tĩnh lặng, đang neo lại trong lòng một chiều muộn hoàng hôn tràn ngập trăng vàng.
“Bến trăng và Bóng chiều” đã trở thành một ẩn dụ nhân sinh sâu sắc: rằng con người ai cũng có một nơi để neo lại, dù chỉ trong giấc mơ, rằng chờ đợi không phải là yếu đuối, mà là biểu hiện của một trái tim biết yêu, biết tin, biết thứ tha…
Cũng như chính cuộc đời, nơi những điều sâu sắc nhất thường đến trong tĩnh lặng, không phô bày, không ồn ào. Khi ánh mắt dừng lại nơi con thuyền nhỏ, người xem chợt thấy lòng mình mềm đi.
Có thể đó là ký ức của chính ta, của một lần chờ ai nơi bến, hay chỉ là cảm giác rằng cuộc đời này, dù có bao lần rời bến, ta vẫn cần một nơi để quay về - nơi ánh trăng vẫn sáng,
và lòng mình vẫn còn đủ dịu dàng để đợi… tim ta như ngân lên những giai điệu dịu dàng, day dứt của “Trăng khuyết”:
Một ngàn năm, môt vạn năm
Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ
Thương ai chín đợi mười chờ
Chờ ai… ai đợi… ai chờ đợi ai…
“Bến trăng và Bóng chiều” của Đặng Tiến như một bản du ca tĩnh lặng của ánh sáng và lòng người. Tác phẩm không chỉ đẹp bởi kỹ thuật sơn mài tinh tế, mà còn bởi triết lý sống giản dị, thấm đẫm nhân văn. Đó là bức tranh dành cho những ai từng đi xa, từng quên lối, từng chờ đợi… để khi đứng trước nó, ta không còn cảm thấy cô đơn, mà thấy một ánh sáng an yên đang khẽ soi lại chính mình.
_____________________
(Bài đăng trên Facebook của tác giả)

Triển lãm 𝐍𝐆𝐀̀𝐘 𝐓𝐇𝐀́𝐍𝐆 𝐍𝐀̀𝐘 của họa sĩ Đặng Tiến
Khai mạc 10h00, ngày 07/11/2025
Thời gian trưng bày 07/11-7/12/2025
Tại ART30 GALLERY | 30 phố Quang Trung, Cửa Nam, Hà Nội.

Triển lãm Mỹ thuật Hải Phòng 2025

Triển lãm trưng bày 90 tác phẩm của 78 tác giả, thể hiện trên nhiều chất liệu như sơn dầu, acrylic, sơn mài, lụa, tổng hợp, gốm, khắc gỗ, điêu khắc… Ban tổ chức cũng trao 12 giải thưởng tặng các tác phẩm xuất sắc, gồm 3 giải nhì, 3 giải ba và 6 giải khuyến khích. 3 giải nhì thuộc về các tác phẩm “Gió Lào” (Đinh Minh Thiện), “Chồi nguyên” (Phùng Văn Tuệ), “Vết thời gian” (Nguyễn Phương Bắc).

Đinh Minh Thiện
Gió Lào, Màu nước 80x120cm, 2025
GIẢI NHÌ

Phùng Văn Tuệ
Chồi nguyên, Sơn dầu, 120x70cm, 2025
GIẢI NHÌ

Nguyễn Phương Bắc
Vết thời gian, Màu nước, 56x76cm, 2025
GIẢI NHÌ

Lưu Quang Lâm (Bắc Ninh)
Chiều, Acrylic 71x162cm 2025
GIẢI BA

Võ Khánh Long
Phố của tôi, Acrylic 60x70cm, 2025
GIẢI BA

Đỗ Tuấn Thành
Thu trên sông, Sơn dầu 90x60cm
GIẢI BA

Xuân Diệu
Nắng sớm, Lụa, 60x80cm, 2025
Giải Khuyến khích

Bùi Duy Hiếu
Cảng cá Mắt Rồng 2, Sơn dầu, 50x70cm, 2025
Giải Khuyến khích

Bùi Anh Hào
Đường xưa, Sơn dầu, 60x60cm 2025
Giải Khuyến khích

Nguyễn Quang Nhương (Ninh Bình)
Hạc giấy, Acrylic 110x90cm
Giải Khuyến khích

Phạm Thanh Điệp
Quê hương tuổi thơ tôi, Giấy Dó 60x100cm, 2025
Giải Khuyến khích

Nguyễn Xuân Quyền (Bắc Ninh)
Con đường mùa hạ, Acrylic 80x80cm 2025
Giải Khuyến khích

Bùi Duy Khánh
Phố Cáo, Sơn dầu, 45x65cm, 2025
(Tác phẩm của Ban giám khảo)

Đặng Tiến
Cúc đỏ, Sơn dầu 70x90cm 2025
(Tác phẩm của Ban giám khảo)

Nguyễn Viết Thắng
Con ngựa thồ, Gốm H50cm 2025
(Tác phẩm của Ban giám khảo)

Nguyễn Tiến Quân
Chiều bến cảng, Acrylic 68x88cm 2025
(Tác phẩm của Ban giám khảo)

Bùi Thị Hường
Hoa xuyến chi, Sơn dầu, 60x70cm, 2025

Cao Nam Tiến
Thiếu nữ ngồi sofa, Sơn dầu, 60x90cm, 2024

Nguyễn Ngọc Đan (TPHCM)
Chân trời xa, Sơn dầu, 150x130cm, 2024

Đặng Thị Thu An (Huể)
Khoảng trời màu xanh, Sơn trên toan 68x86cm

Nguyễn Đức Huy (Huế)
Dáng xưa, Sơn trên toan, 80x80cm

Cao Thục
Đêm, Sơn dầu, 135x135cm, 2025

Đinh Thị Thu Mai
Hạnh phúc, Lụa 70x90cm 2024

Lê Văn Lương
Nhớ, Sơn dầu 100x150cm 2025

Bùi Duy Hiếu
Cảng cá Mắt Rồng, Sơn dầu, 70x100cm, 2025